Giai thoại nổi tiếng nhất về Virochana được ghi chép trong Chandogya Upanishad, kể về hành trình tìm kiếm tri thức tối thượng về "Bản ngã" (Atman). Cả Virochana (đại diện cho Asura) và Indra (đại diện cho Deva) đã cùng đến gặp thần sáng tạo Brahma (Prajapati) để học hỏi về bản chất của linh hồn. Sau 32 năm tu tập khắc khổ (brahmacharya), Brahma đưa ra một chỉ dẫn mang tính thử thách: "Cái mà bạn nhìn thấy khi nhìn vào gương hoặc mặt nước chính là Bản ngã". Virochana, với tâm tính thiên về thế giới hữu hình, đã tin ngay lập tức rằng cơ thể vật lý rực rỡ của mình chính là Bản ngã tối cao. Ông trở về cõi Asura và giảng dạy rằng hãy chăm sóc, trang điểm cho thân xác này vì đó là tất cả những gì thực thể có. Triết lý này trở thành nền tảng của chủ nghĩa duy vật, nơi giới quỷ thần sùng bái sức mạnh cơ bắp và sự hưởng thụ thế tục.
Dù là một Asura, Virochana được công nhận là người có phẩm hạnh cao quý (shila) và lòng trung thực tuyệt đối. Trong sử thi Mahabharata, khi tranh chấp với Sudhanva (con trai hiền triết Angiras) về sự ưu việt giữa Brahmin và Daitya để giành lấy tình cảm của công chúa Kesini, Virochana đã chấp nhận đặt cược mạng sống của mình. Khi đưa vụ việc lên vua cha Prahlada để phân xử, dù biết kết quả sẽ bất lợi cho con trai, Prahlada vẫn tuyên bố Sudhanva ưu việt hơn. Sự trung thực này của cha con Virochana đã khiến Sudhanva cảm kích và tha mạng cho ông.
Cái chết của Virochana được ghi chép theo nhiều dị bản khác nhau trong các Puranas. Theo Matsya Purana và Mahabharata, ông tử trận dưới tay thần Indra trong cuộc đại chiến Tarakamaya giữa chư thiên và quỷ thần. Một câu chuyện khác trong Ganesha Purana kể rằng vua mặt trời Surya đã ban cho Virochana một chiếc vương miện thần kỳ giúp ông bất khả chiến bại chừng nào còn đội nó trên đầu. Do Virochana bắt đầu trở nên kiêu ngạo, thần Vishnu đã hóa thân thành một thiếu nữ xinh đẹp để quyến rũ và lừa ông trao lại chiếc vương miện, sau đó mới tiêu diệt được vị vua này.
Cuộc đời của Virochana là một bài học tâm linh sâu sắc về sự nguy hiểm của tri thức phiến diện. Hình ảnh ông soi gương và lầm tưởng cơ thể là linh hồn vĩnh cửu vẫn luôn là ẩn dụ kinh điển cho sự cám dỗ của ảo ảnh (Maya) và cái tôi giả tạo trong triết học Ấn Độ. Mặc dù ngã xuống, di sản của ông vẫn tiếp nối qua người con trai Mahabali — người sau này trở thành vị vua công chính nhất trong lịch sử các dòng họ Daitya.
.jpg)