Hành trình của Bhasmasura bắt đầu bằng một cuộc khổ hạnh (Tapas) khắc nghiệt đến mức làm rung chuyển cả ba giới, buộc thần Shiva phải xuất hiện và ban đặc ân. Hắn đã yêu cầu một quyền năng kỳ lạ và đáng sợ: bất kỳ ai bị hắn đặt tay lên đầu đều sẽ ngay lập tức bị thiêu rụi thành một đống tro tàn (Bhasma). Đây là một đặc ân vô cùng nguy hiểm mà thần Shiva, vốn nổi tiếng với lòng hào phóng đối với các tín đồ sùng mộ, đã nhất thời ban trao mà không lường trước hậu quả. Và hậu quả đến ngay tức khắc: thay vì cúi đầu tạ ơn, Bhasmasura đã ngay lập tức toan tính thử nghiệm đặc ân lên chính vị thần đã ban phước cho mình — một hành động bội bạc và điên rồ đến mức kinh hoàng.
Cuộc rượt đuổi giữa quỷ tro và thần Shiva đã đẩy vũ trụ vào tình thế nguy hiểm nghiêm trọng. Thần Shiva, dù là Mahakala — Đấng Thời Gian Vĩ Đại có thể hủy diệt cả vũ trụ — lại không thể dùng chính sức mạnh của mình để ngăn chặn một thực thể được tạo ra bởi chính đặc ân của mình. Buộc phải cầu cứu, thần Vishnu đã hóa thân thành vũ nữ tuyệt sắc Mohini — một trong những hóa thân hiếm hoi và quyến rũ nhất của Ngài — xuất hiện trước mặt Bhasmasura với vẻ đẹp làm mê đắm tâm trí. Trong cơn say mê khao khát được chinh phục Mohini, Bhasmasura đã chấp nhận thử thách sao chép từng động tác vũ đạo của nàng trong điệu múa Muktanritya đầy huyễn hoặc.
Khi Mohini đặt tay lên đầu mình trong một động tác xoay người thanh thoát, Bhasmasura đã mù quáng làm theo đúng như cam kết — và vô tình kích hoạt chính lời nguyền mà hắn đã xin thần Shiva ban cho. Một tiếng nổ lớn, một đám lửa bùng lên, và Bhasmasura tan thành tro bụi ngay tại chỗ, chết bởi chính quyền năng của mình. Câu chuyện về Bhasmasura là ẩn dụ kinh điển trong triết học Ấn Độ về việc quyền lực thiếu đạo đức dẫn đường trở thành gánh nặng diệt vong, và rằng cái ác luôn mang sẵn mầm mống cái chết bên trong chính bản ngã của nó. Trong một tầng nghĩa sâu hơn, câu chuyện cũng là lời cảnh báo về sự lòng vong bạc nghĩa: kẻ quay lưng lại với chính ân nhân của mình sẽ bị chính năng lượng phản bội đó tiêu diệt trở lại.
