Côn Bằng (鯤鵬) là linh vật huyền thoại trong tư tưởng Đạo gia, nổi tiếng qua thiên “Tiêu Dao Du” của Trang Tử. Đây là một trong những hình tượng giàu tính triết học nhất của thần thoại Trung Hoa.
Theo Trang Tử, ở biển Bắc có một loài cá khổng lồ tên là Côn (鯤), lớn đến mức “không biết mấy nghìn dặm”. Khi thời vận đến, Côn hóa thành chim Bằng (鵬), sải cánh che kín bầu trời, bay lên cao chín vạn dặm, cưỡi gió lớn mà vượt biển Nam. Hình ảnh cá hóa chim thể hiện sự chuyển hóa vĩ đại – từ tầng sâu đại dương lên tận tầng không.
Không giống các hung thú trong Sơn Hải Kinh, Côn Bằng không gắn với tai họa mà mang ý nghĩa biểu tượng. Trong tư tưởng Đạo gia, nó đại diện cho tầm nhìn rộng lớn và tinh thần tiêu dao tự tại. Chim Bằng bay cao không phải để phô trương, mà vì thuận theo gió lớn – ẩn dụ cho người đạt Đạo biết thuận theo tự nhiên.
Côn Bằng cũng phản ánh quan niệm về sự tương đối trong nhận thức. Với chim sẻ nhỏ, việc Bằng bay cao là điều không thể hiểu nổi. Qua đó, Trang Tử muốn nói rằng tầm nhìn hạn hẹp không thể đánh giá được cảnh giới rộng lớn. Hình tượng này trở thành biểu tượng của chí lớn và khát vọng vượt khỏi giới hạn tầm thường.
Trong văn học và nghệ thuật về sau, Côn Bằng thường được dùng để chỉ người có hoài bão cao xa. Thành ngữ “Bằng trình vạn lý” (chim Bằng bay muôn dặm) bắt nguồn từ hình tượng này, biểu thị tiền đồ rộng mở.
Côn Bằng vì thế không chỉ là linh vật khổng lồ trong thần thoại, mà còn là biểu tượng triết học về sự chuyển hóa, tự do và tầm vóc vượt khỏi mọi giới hạn nhỏ bé.