Hằng Nga (嫦娥)

 

Hằng Nga là nữ thần Mặt Trăng trong thần thoại Trung Hoa, một trong những hình tượng nổi tiếng và giàu chất thơ nhất của văn hóa Á Đông. Tên gọi khác của nàng là Thường Nga (嫦娥), xuất hiện trong nhiều truyền thuyết cổ và gắn liền với câu chuyện về thuốc trường sinh và cung Quảng Hàn trên mặt trăng.

Theo truyền thuyết phổ biến nhất, Hằng Nga là vợ của Hậu Nghệ, vị anh hùng bắn rơi chín mặt trời cứu nhân gian khỏi hạn hán và thiêu đốt. Sau khi lập công lớn, Hậu Nghệ được Tây Vương Mẫu ban cho thuốc trường sinh bất tử. Tuy nhiên, vì không muốn rời xa chồng, ông chưa uống thuốc mà cất giữ trong nhà. Trong một biến cố khác nhau tùy dị bản (có nơi kể bị kẻ gian ép buộc, có nơi nói vì tò mò), Hằng Nga đã uống toàn bộ thuốc và thân thể trở nên nhẹ bẫng, bay lên trời. Nàng không bay lên thiên đình mà dừng lại ở Mặt Trăng – nơi gần nhân gian nhất – để vẫn có thể dõi theo chồng.

Từ đó, Hằng Nga trở thành tiên nữ cư ngụ tại cung Quảng Hàn (广寒宫), sống trong sự tĩnh lặng và cô đơn. Bên nàng thường có Ngọc Thố (Thỏ Ngọc) – linh vật giã thuốc trường sinh dưới ánh trăng. Hình ảnh này trở thành biểu tượng quen thuộc trong thi ca và mỹ thuật Trung Hoa.

Hằng Nga gắn liền với Tết Trung Thu – lễ hội ngắm trăng và đoàn viên. Vào đêm rằm tháng Tám âm lịch, người ta tin rằng nàng xuất hiện rực rỡ nhất trên vầng trăng tròn. Trong văn học cổ, nhiều thi nhân như Lý Bạch, Tô Thức đã mượn hình ảnh Hằng Nga để diễn tả nỗi cô đơn, khát vọng trường sinh hay nỗi nhớ quê hương.

Về biểu tượng, Hằng Nga đại diện cho vẻ đẹp thanh khiết, sự siêu thoát nhưng cũng hàm chứa nỗi buồn chia ly. Nàng là hình ảnh của ánh trăng – dịu dàng, xa xôi và vĩnh hằng – phản

Bình Luận

Mới hơn Cũ hơn