Ketu (tiếng Phạn: केतु), có nghĩa là "cờ hiệu" hay "ngọn đuốc", là phần thân thể còn lại của quỷ Svarbhanu sau khi bị thần Vishnu chặt đứt cổ bằng đĩa thần Sudarshana trong buổi phân chia Amrita. Nếu Rahu là cái đầu tiếp tục tồn tại với toàn bộ nhận thức, tham vọng và ký ức về thế giới hữu hình, thì Ketu là phần đối lập hoàn toàn: một thân thể không đầu, tồn tại trong cõi vô thức, không có đôi mắt để nhìn thế giới bên ngoài nhưng lại có khả năng cảm nhận những thực tại sâu xa mà lý trí bình thường không thể tiếp cận được. Sự phân tách kỳ lạ này đã tạo ra hai thực thể chiêm tinh học bổ sung cho nhau nhưng hoàn toàn đối lập về bản chất và phương thức tác động.
Trái ngược hoàn toàn với Rahu thiên về trí tuệ phân tích và ham muốn vật chất, Ketu là hiện thân của trực giác, thế giới vô thức và hành trình giải thoát tâm linh (Moksha). Vì không có mắt để nhìn thế giới hữu hình bên ngoài, Ketu hướng toàn bộ năng lượng vào bên trong, đại diện cho những nghiệp quả tích lũy từ vô vàn kiếp sống — những ký ức tiền kiếp còn đọng lại trong tầng sâu của ý thức mà con người thường không nhận ra trong cuộc sống hiện tại. Trong hệ thống vũ trụ luận, Ketu được coi là "cái đuôi của con rồng", đóng vai trò như một đối trọng cần thiết với Rahu: nếu Rahu là sự bắt đầu của những khao khát mới và những trải nghiệm chưa từng có, thì Ketu là sự kết thúc, sự buông bỏ và sự thanh tẩy mọi chấp thủ.
Sự chuyển động của Ketu trên bầu trời mang lại những biến đổi sâu sắc về mặt tâm hồn — thường gắn liền với những trải nghiệm tâm linh khắc nghiệt buộc con người phải đối diện với bản chất thật của mình. Ketu không dẫn người ta đến sự sung túc vật chất hay danh vọng thế gian mà dẫn đến những khoảng trống bí ẩn, những câu hỏi không có lời đáp về bản chất tồn tại, và cuối cùng là sự buông bỏ những ràng buộc của bản ngã. Trong chiêm tinh học Jyotisha, Ketu được liên kết với thiêng liêng huyền bí, thần thông, và khả năng nhìn xuyên qua bức màn của ảo tưởng — những phẩm chất thường xuất hiện ở các bậc đạo sư, nhà chiêm bái và những người đã trải qua nhiều kiếp tu tập.
Ketu là minh chứng cho việc ngay cả một phần của thực thể quỷ thần cũng có thể trở thành công cụ dẫn lối đến sự giác ngộ nếu năng lượng đó được chuyển hóa đúng cách. Câu chuyện về sự tách rời của Svarbhanu thành Rahu và Ketu phản chiếu một chân lý triết học sâu sắc: mọi thực thể đều chứa đựng trong mình cả hai chiều hướng — chiều hướng của ham muốn và chiều hướng của giải thoát, chiều hướng của sự chiếm hữu và chiều hướng của sự buông bỏ. Rahu và Ketu không phải là hai thực thể riêng biệt mà là hai mặt của cùng một tâm thức, bị phân tách bởi lưỡi gươm của sự thật vũ trụ, nhắc nhở chúng ta rằng con đường giác ngộ không phải là từ bỏ ham muốn mà là nhận ra bản chất thực sự của nó.