Madhu (tiếng Phạn: मधु) là một trong hai quỷ thần (Asura) nổi tiếng trong thần thoại Ấn Độ, luôn xuất hiện cùng với người anh em của mình là Kaitabha. Trong hệ thống văn hóa và tôn giáo Ấn Độ, Madhu được biết đến nhiều nhất qua các văn bản Puranas và sử thi Mahabharata, đặc biệt là trong chương đầu của tác phẩm Devi Mahatmyam – bản văn tối cao ca ngợi quyền năng của Nữ thần. Ngài đại diện cho thuộc tính Tamas (sự trì trệ, si mê và bóng tối), trong khi Kaitabha đại diện cho Rajas (biến động và khao khát).
Sự ra đời của Madhu mang đậm tính biểu tượng về vũ trụ luận. Theo truyền thuyết, khi vũ trụ còn đang ở trạng thái sơ khởi và thần Vishnu đang chìm trong giấc ngủ thiền định sâu thẳm (Yoga Nidra) trên mặt biển đại dương vũ trụ, Madhu và Kaitabha đã sinh ra từ ráy tai của Ngài. Ngay sau khi xuất hiện, hai con quỷ này đã đánh cắp các kinh điển Veda từ thần sáng tạo Brahma – người đang ngồi trên hoa sen mọc ra từ rốn của Vishnu – và mang chúng giấu xuống tận đáy biển sâu. Hành động này tượng trưng cho việc sự vô minh và bóng tối vật chất cố gắng ngăn cản quá trình sáng tạo và tri thức thiêng liêng ngay từ thuở bình minh của thế giới.
Cuộc chiến giữa Madhu và thần Vishnu là một trong những trận đấu kéo dài nhất trong thần thoại, được ghi chép là đã diễn ra liên tục trong 5.000 năm. Dù Vishnu là vị thần bảo tồn tối cao, Ngài cũng không thể tiêu diệt được Madhu và Kaitabha ngay lập tức do họ đã nhận được đặc ân từ Nữ thần Mahamaya: chỉ bị chết vào thời điểm và theo cách mà họ tự lựa chọn. Cuối cùng, chính Nữ thần Yoga Nidra (dưới hình thái Mahamaya) đã dùng ảo ảnh để mê hoặc khiến hai anh em quỷ thần trở nên kiêu ngạo, đến mức chúng thách thức Vishnu rằng hãy yêu cầu chúng ban một đặc ân. Vishnu đã khôn ngoan yêu cầu được quyền giết chết chúng. Khi nhận ra sai lầm, Madhu đã đưa ra điều kiện là chỉ chết ở nơi "không có nước" (vì lúc đó cả vũ trụ đang chìm trong đại dương). Vishnu sau đó đã đặt đầu của chúng lên đùi mình (vốn khô ráo) và dùng đĩa thần Sudarshana Chakra để kết liễu.
Cái chết của Madhu mang lại một ý nghĩa tôn giáo quan trọng, giúp thần Vishnu có thêm danh hiệu "Madhusudanah" – nghĩa là "Kẻ tiêu diệt quỷ Madhu". Sau khi chết, cơ thể của Madhu và Kaitabha tan rã thành 12 mảnh, được cho là đại diện cho các mảng kiến tạo tạo nên nền tảng vật chất của Trái Đất. Để vinh danh lòng tận hiến của họ đối với Nữ thần Parvati trước khi chết, một ngôi đền cổ mang tên Madhukeshwara đã được xây dựng tại Kubatur, bên bờ sông Varada thuộc bang Karnataka, Ấn Độ. Tại đây, quỷ thần Madhu được nhớ đến không chỉ như một kẻ đối nghịch với chư thiên, mà còn là một biểu tượng cho diễn trình chuyển hóa từ bóng tối si mê sang sự giải thoát trong vòng tay của đấng tối cao.