Phi Hong Chan là thực thể gắn liền với ánh trăng chiếu trực tiếp vào không gian ngủ nghỉ của con người. Trong tín ngưỡng dân gian Thái Lan, mặt trăng không chỉ là thiên thể, mà còn được xem là nguồn ánh sáng mang năng lượng âm – đối lập với ánh dương của mặt trời. Khi ánh trăng đi qua cửa sổ không che chắn, nó được tin là tạo ra một “hành lang mỏng” giữa thế giới hữu hình và vô hình.
Nguồn gốc của Phi Hong Chan có nhiều dị bản. Ở miền quê phía Bắc, người ta kể rằng đây là linh hồn của những người chết cô độc dưới ánh trăng, đặc biệt là những phụ nữ bị ruồng bỏ hoặc tự vẫn. Ánh trăng trở thành “nhân chứng cuối cùng” cho cái chết của họ, và linh hồn gắn chặt với thứ ánh sáng ấy.
Biểu hiện ban đầu thường rất nhẹ: người ngủ cảm thấy ánh trăng trên sàn nhà như sáng hơn bình thường. Bóng cửa sổ kéo dài bất thường, như có thêm một hình bóng khác đứng trong vùng sáng bạc. Nạn nhân thường mơ thấy mình rời khỏi giường, đi chân trần bước theo vệt trăng ra khỏi phòng.
Có những câu chuyện kể rằng người bị Phi Hong Chan “gọi” sẽ thức dậy trong trạng thái mơ màng, đứng bên cửa sổ mà không nhớ mình đã rời giường khi nào. Họ không bị thương, nhưng cảm giác kiệt sức như thể vừa đi bộ hàng cây số.
Ở một số vùng duyên hải, dị bản còn cho rằng nếu ngủ dưới ánh trăng rằm nhiều đêm liên tiếp mà không che cửa, linh hồn sẽ dần “mỏng đi”, dễ bị thực thể này chạm vào. Trẻ nhỏ và phụ nữ sau sinh được xem là dễ bị ảnh hưởng nhất.
Điều đáng chú ý là Phi Hong Chan không gây thương tích trực tiếp. Nó không tấn công bằng bạo lực. Thay vào đó, nó làm ranh giới giữa mộng và thực bị xáo trộn. Người từng trải qua có thể bắt đầu nghi ngờ ký ức của chính mình.
Trong nghi thức dân gian, để tránh Phi Hong Chan, người ta treo rèm mỏng hoặc buộc sợi chỉ đỏ trước cửa sổ vào đêm trăng rằm. Hành động này tượng trưng cho việc “đóng hành lang ánh sáng”.
Ở tầng sâu hơn, Phi Hong Chan phản ánh nỗi sợ cổ xưa của con người trước bóng đêm được chiếu sáng – khi ta nhìn thấy đủ để tưởng tượng, nhưng không đủ để chắc chắn.