Phi Klang Na xuất hiện giữa những cánh đồng lúa mênh mông vào ban đêm, đặc biệt trong mùa nước ngập khi ruộng phản chiếu ánh trăng như mặt gương khổng lồ. Không gian đồng ruộng Thái Lan vốn rộng, phẳng và rất ít điểm mốc vào ban đêm, khiến con người dễ mất phương hướng. Chính trong sự mênh mông đó, truyền thuyết về Phi Klang Na ra đời.
Nông dân kể rằng khi làm việc quá khuya, họ nghe thấy tiếng gọi từ xa. Điều đáng sợ là tiếng gọi đó mang giọng của người thân – vợ, mẹ, anh em – dù họ biết chắc người đó đang ở nhà. Âm thanh không vang vọng như tiếng gió, mà rõ ràng, gần gũi và mang tính cá nhân.
Nếu đi theo tiếng gọi, nạn nhân dần rời khỏi lối mòn quen thuộc và tiến vào vùng ruộng sâu, nơi có thể có mương nước, bùn lầy hoặc hố trũng. Một số trường hợp được ghi lại trong dân gian kể rằng người bị lạc quay vòng quanh một khu vực nhỏ suốt nhiều giờ mà không nhận ra.
Có dị bản cho rằng Phi Klang Na là linh hồn của người từng chết đuối giữa đồng nước mùa lũ. Oán khí khiến linh hồn lặp lại hành vi gọi người khác vào cùng hoàn cảnh. Cũng có cách giải thích khác: đây là sự nhân cách hóa của ảo giác âm thanh giữa không gian mở và gió đêm.
Trong nghi thức dân gian, trước mùa gặt người ta có thể thắp hương ở bờ ruộng để “xin phép” linh hồn đồng nội, tránh bị Phi Klang Na trêu đùa.