Phi Talay Mued, linh hồn biển tối tăm, có nguồn gốc từ các truyền thuyết ngư dân miền Nam Thái Lan, đặc biệt vùng Andaman và Vịnh Thái Lan, nơi biển cả được coi là nơi trú ngụ của oan hồn chết đuối trong bão tố hoặc tai nạn tàu thuyền. Từ thời cổ đại, khi các vương quốc Srivijaya và Ayutthaya giao thương đường biển, nhiều thủy thủ mất tích trong đêm tối mịt mù, biến thành Phi Talay Mued – một thực thể vô hình nhưng mạnh mẽ, đại diện cho sự đáng sợ của biển đêm không trăng sao. Dị bản ở vùng Phuket kể rằng nó là linh hồn của các nô lệ hoặc tù nhân bị ném xuống biển, mang theo lời nguyền kéo theo những kẻ tham lam đánh bắt trái mùa.
Dấu hiệu của Phi Talay Mued thường bắt đầu từ biển khơi: nước biển đột ngột đen kịt dù ban ngày, như mực phun từ sâu thẳm; tiếng sóng vỗ như tiếng kêu cứu vọng từ dưới đáy; hoặc bóng dáng tàu ma trôi dạt với đèn lồng đỏ lập lòe, dụ thuyền bè lạc lối. Ngư dân gặp phải thường bị "kéo" vào vùng nước xoáy vô hình, tàu chìm mà không có bão, hoặc tỉnh dậy thấy đồng nghiệp biến mất với dấu răng cắn trên boong tàu. Trong các câu chuyện hiện đại, du khách bơi đêm ở bãi biển có thể cảm thấy tay lạnh buốt kéo chân, dẫn đến đuối nước tâm lý – không phải chết thật mà hoảng loạn đến kiệt sức. Để tránh, ngư dân Thái thường cúng biển bằng thuyền giấy thắp nến, thả trôi vào đêm tối, kèm lời cầu xin "biển tối tha thứ". Một số làng chài còn kiêng bơi sau hoàng hôn và đeo bùa từ vỏ sò khắc mantra Phật giáo.
Ý nghĩa văn hóa sâu sắc của Phi Talay Mued nằm ở sự tôn kính biển cả như một lực lượng sống, nhắc nhở con người về sự mong manh trước thiên nhiên. Trong bối cảnh biến đổi khí hậu và du lịch quá tải ở Thái Lan, nó tượng trưng cho lời cảnh báo về khai thác biển vô độ, dẫn đến "sự trả thù của bóng tối". Phim kinh dị như "The Mermaid's Curse" hoặc truyện dân gian địa phương thường dùng motif này để phê phán lòng tham, nhấn mạnh rằng biển tối không chỉ là bóng tối vật lý mà còn là bóng tối trong lòng người.