Phong Bá (風伯) là vị thần gió trong thần thoại và tín ngưỡng dân gian Trung Hoa, cai quản phong lực của trời đất. Hình tượng này xuất hiện trong các thư tịch cổ như Sơn Hải Kinh và được nhắc đến trong Hoài Nam Tử.
Theo truyền thuyết, Phong Bá còn có tên là Phi Liêm (飛廉), thường được miêu tả với hình dạng dị thú: thân hươu, đầu chim, đuôi rắn hoặc thân báo, mang dáng vẻ nửa người nửa thú. Ông có khả năng điều khiển cuồng phong, nổi gió bão khi nổi giận. Trong một số tích truyện, Phong Bá từng phò trợ Xi Vưu chống lại Hoàng Đế.
Về sau trong Đạo giáo và tín ngưỡng dân gian, Phong Bá được nhân cách hóa thành vị thần áo xanh cưỡi mây, tay cầm túi gió. Khi mở túi, gió nổi lên khắp bốn phương. Ông thường được nhắc đến cùng với Vũ Sư (thần mưa) và Lôi Công (thần sấm), tạo thành bộ ba thần linh điều tiết thời tiết.
Về biểu tượng, gió đại diện cho sự vận động vô hình – không nhìn thấy nhưng cảm nhận được. Phong Bá vì thế tượng trưng cho sức mạnh vô hình của thiên nhiên, vừa nhẹ nhàng mang khí mát, vừa dữ dội thành bão tố. Gió cũng gắn với sự thay đổi, biến chuyển và luân chuyển sinh khí.
Trong tư tưởng cổ đại, việc nhân cách hóa gió thành Phong Bá phản ánh nỗ lực lý giải các hiện tượng khí tượng bằng hình tượng thần linh, đồng thời thể hiện niềm tin rằng thiên tai hay thời tiết thuận hòa đều có sự chi phối của thần minh.
Phong Bá vì thế không chỉ là thần gió trong truyền thuyết, mà còn là biểu tượng của sức mạnh vô hình luôn chuyển động giữa trời và đất.