Pocong

 


Pocong - Khối Thịt Được Bọc Kín Và Cú Nhảy Lượng Tử Của Cái Chết

Nếu phương Tây sợ hãi Zombie vì sự thối rữa và thèm khát não, thì người Malaysia và Indonesia sợ hãi Pocong vì sự trói buộc và sự bất động. Pocong (hay Hantu Bungkus - Ma Gói) là thực thể đại diện cho sự ngột ngạt (claustrophobia) và những nghi thức tôn giáo bị thực hiện sai lệch.   

Theo phong tục mai táng của người Hồi giáo ở vùng Nusantara, thi thể người chết được tắm rửa sạch sẽ và quấn chặt trong tấm vải liệm trắng (kain kafan). Tấm vải này được buộc thắt nút ở ba vị trí chiến lược: trên đỉnh đầu (top of head), quanh cổ và dưới chân. Theo niềm tin, linh hồn người chết sẽ lưu lại trần gian 40 ngày. Vào ngày thứ 40, người thân phải thực hiện nghi thức cởi bỏ các nút thắt này để linh hồn được giải thoát hoàn toàn. Nếu quên không cởi nút, hoặc nghi thức bị gián đoạn, linh hồn sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn trong cái xác đã bắt đầu thối rữa. Cái xác đó sẽ biến thành Pocong, trỗi dậy từ mộ phần để đi tìm người giúp nó cởi trói. Pocong không hẳn là ác quỷ, nó là một linh hồn đau khổ (restless soul) bị giam cầm trong chính cơ thể mình.   

Pocong có hình dạng như một con nhộng khổng lồ màu trắng bẩn thỉu. Gương mặt thường được che phủ bởi vải trắng, nhưng khi lộ ra, đó là một khuôn mặt đen sì, thối rữa hoặc trắng bệch với đôi mắt rỗng tuếch phát sáng xanh lục (đôi khi được mô tả là bông gòn nhét trong mũi và mắt vẫn còn nguyên). Do chân bị bó chặt, Pocong không thể đi bộ. Trong văn hóa đại chúng và phim ảnh, nó di chuyển bằng cách nhảy tưng tưng (hopping) như cương thi Trung Quốc. Tuy nhiên, các tài liệu ghi chép cổ và lời kể của nhân chứng khẳng định Pocong thực sự di chuyển bằng cách bay lơ lửng sát mặt đất hoặc dịch chuyển tức thời (teleportation). Bạn chớp mắt, nó ở xa. Bạn chớp mắt lần nữa, nó đã đứng ngay trước mặt, gõ đầu vào cửa nhà bạn.

Bình Luận

Mới hơn Cũ hơn