Quỷ Đói là cách gọi dân gian của Ngạ Quỷ – những linh hồn chịu đói khát triền miên trong cõi luân hồi theo quan niệm Phật giáo. Khái niệm này xuất hiện trong các kinh điển như Kinh A Hàm và Kinh Địa Tạng, sau đó được dân gian hóa thành hình tượng “cô hồn đói khát” lang thang nơi dương thế.
Theo giáo lý, người tạo nghiệp tham lam, keo kiệt, ích kỷ hoặc chiếm đoạt của người khác khi còn sống có thể đọa vào cõi Quỷ Đói sau khi chết. Họ mang thân hình gầy guộc, bụng phình to nhưng cổ họng nhỏ hẹp, không thể nuốt trôi thức ăn. Dù thấy đồ ăn nước uống, khi đưa vào miệng cũng hóa thành lửa hoặc tro bụi.
Trong dân gian Á Đông, Quỷ Đói thường được đồng nhất với cô hồn không nơi nương tựa. Tục cúng cô hồn vào tháng Bảy âm lịch bắt nguồn từ niềm tin rằng những linh hồn đói khát được tạm thả về dương gian, cần được bố thí để giảm bớt khổ đau. Việc rải gạo muối, đốt vàng mã là biểu hiện của lòng từ bi và niềm tin vào nhân quả.
Về biểu tượng, Quỷ Đói không chỉ đại diện cho sự thiếu thốn vật chất, mà còn là ẩn dụ cho lòng tham vô độ. Cái bụng lớn và cổ họng nhỏ phản ánh nghịch lý: ham muốn nhiều nhưng khả năng hưởng thụ bị giới hạn. Đó là trạng thái khổ đau do dục vọng không kiểm soát.
Quỷ Đói vì thế không đơn thuần là linh hồn đói khát trong truyền thuyết, mà là hình ảnh cảnh tỉnh về hậu quả của tham lam và sự cần thiết của lòng bố thí, tiết chế trong đời sống con người.