Sobaekchung, hay còn được gọi là Tố Bạch Trùng, là một thực thể tâm linh li ti mang hình hài sâu quỷ, đại diện cho sự mục rữa và nỗi đau thể xác ẩn mình trong cơ thể con người. Trong y học cổ truyền và dân gian Hàn Quốc thời Joseon, thực thể này được cho là sinh ra từ sự kết hợp giữa thức ăn dư thừa và tà khí của sự lười biếng, thay vì chỉ đơn thuần là vấn đề vệ sinh. Sobaekchung sở hữu thân hình nhỏ bé, trắng muốt như men răng để ngụy trang hoàn hảo, nhưng lại mang cái đầu có hàm răng sắc nhọn như kim thép. Toàn thân nó phủ một lớp chất nhầy giúp trượt đi dễ dàng giữa các kẽ răng và tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo khi quan sát dưới góc độ tâm linh.
Quyền năng của Sobaekchung nằm ở khả năng xuyên thấu cốt tủy, đục thủng lớp men răng cứng nhất để tiến vào tủy. Nó tiết ra độc tố kích thích hệ thần kinh, gây ra những cơn đau nhức dữ dội như búa đập vào ban đêm, làm suy giảm sinh khí và vẻ ngoài của nạn nhân. Sobaekchung cực kỳ ưa thích sự ngọt ngào; việc tiêu thụ đồ ngọt mà không vệ sinh chính là cách cung cấp "thực đường" để tăng cường sức mạnh đục khoét của nó. Tuy nhiên, thực thể này lại khiếp sợ vị đắng, cay của tỏi, gừng và đặc biệt là muối biển – thứ được coi là pháp khí thanh tẩy tà khí hiệu quả nhất. Các thầy thuốc xưa thường dùng kim bạc nóng châm vào vùng lợi để tiêu diệt đường đi của loài sâu quỷ này.
Sự hình thành của Sobaekchung trong các ghi chép như Dongui Bogam phản ánh quan niệm về sự trừng phạt đối với những kẻ hay nói lời cay độc hoặc lừa dối. Hình tượng này mang theo thông điệp ẩn về "cái ác từ bên trong", nhắc nhở rằng những tai họa lớn thường bắt nguồn từ những mầm mống nhỏ bé và đôi khi cái ác ẩn mình dưới lớp vỏ bọc trắng trong, sạch sẽ. Trong giới tâm linh và y học, các Y-won cùng vị thần bếp Jowangshin là những người giám sát và tiêu diệt sự xâm nhập của Sobaekchung. Khi bị đánh bại bởi hơi nóng hoặc dược liệu, nó sẽ tan thành nước đen thoát ra ngoài, nhưng sẽ luôn tái sinh chừng nào con người còn chìm đắm trong sự ngọt ngào và bỏ bê việc rèn luyện bản thân.
Sobaekchung, hay còn được gọi là Tố Bạch Trùng, là một thực thể tâm linh li ti mang hình hài sâu quỷ, đại diện cho sự mục rữa và nỗi đau thể xác ẩn mình trong cơ thể con người. Trong y học cổ truyền và dân gian Hàn Quốc thời Joseon, thực thể này được cho là sinh ra từ sự kết hợp giữa thức ăn dư thừa và tà khí của sự lười biếng, thay vì chỉ đơn thuần là vấn đề vệ sinh. Sobaekchung sở hữu thân hình nhỏ bé, trắng muốt như men răng để ngụy trang hoàn hảo, nhưng lại mang cái đầu có hàm răng sắc nhọn như kim thép. Toàn thân nó phủ một lớp chất nhầy giúp trượt đi dễ dàng giữa các kẽ răng và tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo khi quan sát dưới góc độ tâm linh.
Quyền năng của Sobaekchung nằm ở khả năng xuyên thấu cốt tủy, đục thủng lớp men răng cứng nhất để tiến vào tủy. Nó tiết ra độc tố kích thích hệ thần kinh, gây ra những cơn đau nhức dữ dội như búa đập vào ban đêm, làm suy giảm sinh khí và vẻ ngoài của nạn nhân. Sobaekchung cực kỳ ưa thích sự ngọt ngào; việc tiêu thụ đồ ngọt mà không vệ sinh chính là cách cung cấp "thực đường" để tăng cường sức mạnh đục khoét của nó. Tuy nhiên, thực thể này lại khiếp sợ vị đắng, cay của tỏi, gừng và đặc biệt là muối biển – thứ được coi là pháp khí thanh tẩy tà khí hiệu quả nhất. Các thầy thuốc xưa thường dùng kim bạc nóng châm vào vùng lợi để tiêu diệt đường đi của loài sâu quỷ này.
Sự hình thành của Sobaekchung trong các ghi chép như Dongui Bogam phản ánh quan niệm về sự trừng phạt đối với những kẻ hay nói lời cay độc hoặc lừa dối. Hình tượng này mang theo thông điệp ẩn về "cái ác từ bên trong", nhắc nhở rằng những tai họa lớn thường bắt nguồn từ những mầm mống nhỏ bé và đôi khi cái ác ẩn mình dưới lớp vỏ bọc trắng trong, sạch sẽ. Trong giới tâm linh và y học, các Y-won cùng vị thần bếp Jowangshin là những người giám sát và tiêu diệt sự xâm nhập của Sobaekchung. Khi bị đánh bại bởi hơi nóng hoặc dược liệu, nó sẽ tan thành nước đen thoát ra ngoài, nhưng sẽ luôn tái sinh chừng nào con người còn chìm đắm trong sự ngọt ngào và bỏ bê việc rèn luyện bản thân.