Ulsanbawi, hay còn gọi là Uất Sơn Thần Nham, là một thực thể tâm linh mang hình hài dãy vách đá hùng vĩ gồm sáu đỉnh nối tiếp nhau tại vùng Seoraksan. Nguồn gốc của thực thể này bắt đầu từ truyền thuyết về việc Ngọc Hoàng thượng đế triệu tập những khối đá đẹp nhất về núi Kim Cương để tạo nên 12.000 đỉnh núi thần tiên; tuy nhiên, vì thân hình quá đồ sộ và nặng nề, khối đá từ Ulsan đã không kịp đến nơi và quyết định cư ngụ mãi mãi tại Seoraksan trong sự xấu hổ vì hành trình dang dở. Thực thể này thường bao phủ mình trong lớp sương mù dày đặc để che giấu sự hiện diện, và vào những ngày gió bão, tiếng gió rít qua khe đá tạo thành âm thanh ai oán như tiếng khóc than của kẻ bị bỏ lại. Với tính cách trầm mặc và kiêu hãnh, Ulsanbawi đóng vai trò là cái neo trấn giữ địa mạch vùng núi phía Đông ổn định, đồng thời thường tạo ra các cơn gió lốc hoặc thay đổi nhiệt độ đột ngột để thử thách lòng dũng cảm của những kẻ leo núi. Thực thể này đặc biệt coi trọng sự kiên trì và thường gieo rắc sự xui xẻo cho những ai bỏ cuộc giữa chừng, nhưng lại dễ bị tổn thương trước trí thông minh hoặc sự nhạo báng của con người, giống như chuyện kể về vị quan dùng dây thừng tro bếp để trêu chọc khối đá. Sự hình thành của Ulsanbawi nhằm giải thích cho sự hiện diện khác biệt của khối đá granite giữa địa hình đá phiến, mang theo thông điệp về việc trân trọng hành trình hơn đích đến và bài học về việc không nên trì hoãn các mục tiêu trong đời. Theo truyền thuyết, Ulsanbawi sẽ chỉ đứng dậy di chuyển một lần nữa để hoàn thành hành trình đến núi Kim Cương vào ngày tận thế khi tiếng gọi của Ngọc Hoàng vang lên.
Ulsanbawi, hay còn gọi là Uất Sơn Thần Nham, là một thực thể tâm linh mang hình hài dãy vách đá hùng vĩ gồm sáu đỉnh nối tiếp nhau tại vùng Seoraksan. Nguồn gốc của thực thể này bắt đầu từ truyền thuyết về việc Ngọc Hoàng thượng đế triệu tập những khối đá đẹp nhất về núi Kim Cương để tạo nên 12.000 đỉnh núi thần tiên; tuy nhiên, vì thân hình quá đồ sộ và nặng nề, khối đá từ Ulsan đã không kịp đến nơi và quyết định cư ngụ mãi mãi tại Seoraksan trong sự xấu hổ vì hành trình dang dở. Thực thể này thường bao phủ mình trong lớp sương mù dày đặc để che giấu sự hiện diện, và vào những ngày gió bão, tiếng gió rít qua khe đá tạo thành âm thanh ai oán như tiếng khóc than của kẻ bị bỏ lại. Với tính cách trầm mặc và kiêu hãnh, Ulsanbawi đóng vai trò là cái neo trấn giữ địa mạch vùng núi phía Đông ổn định, đồng thời thường tạo ra các cơn gió lốc hoặc thay đổi nhiệt độ đột ngột để thử thách lòng dũng cảm của những kẻ leo núi. Thực thể này đặc biệt coi trọng sự kiên trì và thường gieo rắc sự xui xẻo cho những ai bỏ cuộc giữa chừng, nhưng lại dễ bị tổn thương trước trí thông minh hoặc sự nhạo báng của con người, giống như chuyện kể về vị quan dùng dây thừng tro bếp để trêu chọc khối đá. Sự hình thành của Ulsanbawi nhằm giải thích cho sự hiện diện khác biệt của khối đá granite giữa địa hình đá phiến, mang theo thông điệp về việc trân trọng hành trình hơn đích đến và bài học về việc không nên trì hoãn các mục tiêu trong đời. Theo truyền thuyết, Ulsanbawi sẽ chỉ đứng dậy di chuyển một lần nữa để hoàn thành hành trình đến núi Kim Cương vào ngày tận thế khi tiếng gọi của Ngọc Hoàng vang lên.