Đào Ngột (檮杌) là một trong “Tứ Hung” của thần thoại Trung Hoa cổ đại, cùng với Hỗn Độn, Cùng Kỳ và Thao Thiết. Hình tượng này được ghi chép trong các thư tịch như Sơn Hải Kinh và Tả Truyện.
Theo truyền thuyết, Đào Ngột là hậu duệ của một vị quân chủ thời viễn cổ (có thuyết cho là con của Chuyên Húc). Vì bản tính hung bạo, cố chấp, không phân thiện ác nên bị xếp vào hàng hung thú. Tên “Đào Ngột” về sau còn được dùng để chỉ hạng người ngoan cố, ngang ngược, không nghe lời phải.
Trong miêu tả thần thoại, Đào Ngột có hình dạng giống mãnh thú, thân to, tính khí tàn bạo, ưa gây họa. Không giống Thao Thiết tượng trưng cho lòng tham, Đào Ngột biểu trưng cho sự ngoan cố và mê muội — biết điều sai trái nhưng vẫn cố chấp làm theo.
Trong văn hóa cổ đại, “Tứ Hung” đối lập với “Tứ Linh” (Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ). Nếu Tứ Linh tượng trưng cho trật tự và cát tường, thì Đào Ngột cùng các hung thú phản ánh mặt tối của nhân tính và sự rối loạn xã hội.
Trong ngôn ngữ Hán cổ, “Đào Ngột” còn được dùng như một từ chỉ người cứng đầu, khó dạy. Điều này cho thấy hình tượng thần thoại đã vượt khỏi phạm vi truyền thuyết, trở thành biểu tượng đạo đức mang tính giáo huấn.
Vì vậy, Đào Ngột không chỉ là quái thú thời thượng cổ mà còn là biểu tượng của sự ngoan cố mù quáng — một trong những nguyên nhân khiến trật tự bị đảo lộn và con người đánh mất chính đạo.