Bạch Long Mã (白龙马) là linh mã theo hầu Đường Tăng trong tiểu thuyết Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân. Tuy thường xuất hiện với vai trò “ngựa chở kinh”, thân phận thật của Bạch Long Mã lại là con trai của Tây Hải Long Vương.
Theo truyện, vì làm hỏng minh châu của cha và phạm tội trên thiên đình, Bạch Long bị xử phạt. Sau đó, nhờ Quan Âm Bồ Tát can thiệp, chàng được tha chết và được giao nhiệm vụ hộ tống Đường Tăng sang Tây Trúc thỉnh kinh để chuộc tội. Khi Đường Tăng đến, Bạch Long nuốt mất ngựa trắng của nhà sư rồi hóa thân thành con ngựa ấy, từ đó mang hình dạng Bạch Long Mã.
Dù phần lớn thời gian chỉ âm thầm chở thầy vượt núi băng sông, Bạch Long Mã từng nhiều lần hiện nguyên hình rồng để chiến đấu với yêu quái khi cần thiết. So với Tôn Ngộ Không hay Trư Bát Giới, chàng ít lời và kín đáo hơn, tượng trưng cho sự nhẫn nại và bền bỉ.
Về biểu tượng, rồng vốn là linh vật cao quý, đại diện cho quyền uy và thủy lực. Việc hóa thân thành ngựa – loài vật chuyên chở – thể hiện quá trình hạ mình tu hành và chuộc lỗi. Bạch Long Mã vì thế tượng trưng cho sự cải hóa: từ long tộc kiêu hãnh trở thành phương tiện âm thầm phụng sự chính đạo.
Khi hoàn thành hành trình thỉnh kinh, Bạch Long được phục hồi thân phận và phong làm Bát Bộ Thiên Long trong Phật giới.
Bạch Long Mã vì thế không chỉ là con ngựa trong Tây Du Ký, mà là biểu tượng của sự sám hối, nhẫn nhịn và công đức thầm lặng trên con đường tu hành.