Baka (tiếng Phạn: बक, "Baka"), có nghĩa là "Con cò" hay "Kẻ đứng chờ mồi trong im lặng giả tạo", là một Asura mang hình hài sinh vật tưởng như thanh cao và vô hại nhất trong tự nhiên để ẩn chứa bản năng tàn ác — con cò trắng, vốn là biểu tượng của sự thuần khiết và thiền định trong nhiều truyền thống Ấn Độ — bị bóp méo thành hình hài của kẻ săn mồi giả tạo. Baka là bạn thân của bạo chúa Kamsa và là một trong những sát thủ được phái đến Gokul để tiêu diệt Krishna, đại diện cho một dạng đặc biệt của bóng tối: sự lừa dối che giấu sau vẻ ngoài trong sáng và thiêng liêng.
Baka xuất hiện tại Gokul trong hình dạng một con cò khổng lồ — to lớn như một ngọn đồi, với đôi cánh rộng như mây và chiếc mỏ sắc như lưỡi kiếm thép. Ngài tiếp cận đứa trẻ thần trong khi đám mục đồng đang tản mát, và trước khi ai kịp phản ứng đã há rộng cái mỏ khổng lồ nuốt chửng Krishna vào trong. Khoảnh khắc đó hẳn đã khiến những ai chứng kiến đóng băng trong nỗi kinh hoàng — một đứa trẻ bị nuốt trọn bởi con quỷ mang hình cò không một tiếng khóc. Nhưng ngay lập tức, cái mỏ bắt đầu run rẩy và Baka phải nhả Krishna ra — sức nóng từ thân xác thần linh của vị thần bé nhỏ đang thiêu đốt cổ họng của ngài từ bên trong như lửa.
Khi Baka cố dùng chiếc mỏ sắc để mổ Krishna như một con cò mổ cá, Krishna đã nắm lấy hai bên mỏ bằng hai bàn tay nhỏ bé của một đứa trẻ và xé toạc ngài ra làm đôi — dễ dàng như xé một lá cỏ khô. Cái chết của Baka là khoảnh khắc không có gì phức tạp về mặt chiến thuật hay kịch tính về mặt chiến tranh, nhưng lại chứa đựng ý nghĩa biểu tượng sắc nét nhất: chiếc mỏ — công cụ của sự giả tạo và lừa dối, thứ tạo ra hình thức thanh cao bên ngoài trong khi ẩn chứa bạo lực bên trong — đã bị chính Krishna xé đôi, tiêu diệt cả hình thức lẫn nội dung của sự lừa dối cùng một lúc.
Di sản của Baka trong truyền thống Bhakti là ẩn dụ về "cò đạo đức giả" — hình ảnh trở thành thành ngữ thực sự trong văn hóa Ấn Độ cho kiểu người hoặc thực thể sử dụng vẻ ngoài thánh thiện để che giấu mục đích hãm hại. Trong các bình luận thần học, Baka còn đại diện cho một dạng tín ngưỡng giả tạo — người thực hành hình thức của tâm linh mà thiếu đi bản chất thực sự của nó — và cái chết của ngài là lời nhắc rằng vẻ ngoài thiêng liêng không thể che giấu nội tâm trống rỗng trước ánh mắt của Thần tính, người nhìn xuyên qua mọi lớp vỏ bọc để thấy bản chất thực sự của mọi thực thể.
