Cự Tích (巨蜥) là hình tượng “đại thằn lằn” trong truyền thuyết và dã sử Á Đông, thường được miêu tả như loài bò sát khổng lồ sống ở đầm lầy, hang núi hoặc vùng hoang mạc. Dù không phải một nhân vật cố định như nhiều dị thú khác, Cự Tích xuất hiện trong các ghi chép chí quái và địa lý cổ, tiêu biểu như Sơn Hải Kinh, nơi nhiều sinh vật kỳ dị được mô tả với kích thước vượt xa tự nhiên.
Theo truyền thuyết, Cự Tích có thân dài như rắn nhưng chân khỏe như thú, da dày phủ vảy cứng, đuôi quật mạnh có thể phá đá. Một số dị bản cho rằng nó có thể phun khí độc hoặc ẩn mình dưới cát, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo. Khi xuất hiện, gia súc biến mất, người đi rừng không trở về.
Về mặt biểu tượng, Cự Tích đại diện cho nỗi sợ nguyên thủy trước thiên nhiên hoang dã – đặc biệt là những loài bò sát vốn bị xem là lạnh lùng, khó đoán. Trong tư duy cổ đại, sinh vật càng gần đất và càng mang hình dạng uốn lượn càng gắn với âm khí và sự hiểm nguy tiềm ẩn.
Một số học giả hiện đại cho rằng hình tượng Cự Tích có thể bắt nguồn từ việc người xưa nhìn thấy cá sấu lớn hoặc kỳ đà khổng lồ rồi phóng đại qua truyền miệng. Tuy nhiên, trong văn hóa dân gian, nó đã vượt khỏi thực thể sinh học để trở thành dị thú huyền bí.
Cự Tích vì thế không chỉ là thằn lằn khổng lồ trong chuyện kể, mà còn là biểu tượng của những hiểm họa ẩn sâu nơi hoang dã – nơi con người bước vào mà không thể chắc chắn sẽ trở về.