Họa Bì (画皮) là một truyện nổi tiếng trong tập Liêu Trai Chí Dị của Bồ Tùng Linh, đồng thời cũng là hình tượng yêu quái tiêu biểu trong văn học chí quái Trung Hoa.
Câu chuyện kể về một thư sinh gặp một mỹ nữ xinh đẹp, thực chất là yêu quái chuyên lột da người để khoác lên mình như một lớp “da vẽ” (họa bì). Ban ngày, nó mang lớp da ấy để hóa thành thiếu nữ tuyệt sắc; ban đêm, nó tháo lớp da ra, lộ nguyên hình quỷ dữ với bộ mặt ghê rợn. Yêu quái này giết người để lấy tim gan làm thức ăn. Cuối cùng, nhờ một đạo sĩ giúp đỡ, bộ mặt thật của nó bị vạch trần.
“Họa bì” nghĩa đen là “vẽ da”, nhưng ý nghĩa sâu xa nằm ở sự giả tạo – lớp vỏ bề ngoài che giấu bản chất tà ác bên trong.
Về biểu tượng, Họa Bì thể hiện:
-
Sự mê hoặc của sắc đẹp
-
Nguy hiểm của việc chỉ nhìn bề ngoài
-
Lòng tham dục khiến con người mờ mắt
Truyện cũng phản ánh quan niệm đạo đức Nho – Phật – Đạo thời phong kiến: dục vọng và si mê là nguyên nhân dẫn đến tai họa. Nhân vật thư sinh trong truyện không phải hoàn toàn vô tội; chính sự ham mê sắc đẹp đã khiến ông rơi vào cạm bẫy.
Hình tượng Họa Bì về sau được chuyển thể thành nhiều tác phẩm điện ảnh và truyền hình, nổi bật là phim Painted Skin, tiếp tục khai thác chủ đề yêu – quỷ – người và ranh giới mong manh giữa thiện và ác.
Họa Bì vì thế không chỉ là câu chuyện ma quái, mà là ẩn dụ sâu sắc về bản chất con người: lớp “da vẽ” có thể đánh lừa ánh mắt, nhưng không thể che giấu mãi bản tâm bên trong.