Jai, hay còn được gọi là Tử Khí Vật, là một thực thể tâm linh kỳ quái sinh ra từ những vật chất vô cơ như đá cuội, rác vụn hay kim loại gỉ bị bỏ lại ở những nơi có âm khí nặng nề trong hàng trăm năm. Khác với những linh hồn thông thường, Jai không phải là một vong hồn trú ngụ mà chính là bản thân vật chất đó tự hình thành nên một loại ý thức giả sau thời gian dài tích tụ tử khí. Thực thể này thường xuất hiện dưới hình dáng một khối vật chất hỗn tạp không cố định, có màu xám xịt của tro tàn hoặc nâu đen của đất chết, và đặc biệt chỉ di chuyển hoặc thay đổi hình dạng khi không có người nhìn trực diện. Sự hiện diện của Jai khiến không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch đáng sợ, đồng thời tỏa ra năng lực lây lan sự tĩnh lặng khiến mọi sinh vật sống trở nên chậm chạp, suy nghĩ ngưng trệ và tay chân nặng trĩu như hóa đá. Nếu ở gần thực thể này quá lâu, nạn nhân có nguy cơ bị đồng hóa vật chất, khiến làn da và hơi thở dần khô cứng thành đá hoặc gỗ mục. Vì không có cảm xúc hay oán hận, Jai hoàn toàn vô hình trước các pháp khí tầm soát linh hồn thông thường và chỉ có thể tồn tại trong môi trường tĩnh tại tuyệt đối. Điểm yếu chí mạng của nó chính là sự hỗn loạn từ âm thanh náo nhiệt, rung động mạnh hoặc sinh khí từ một giọt máu nóng hổi của người sống, những thứ có khả năng phá vỡ kết cấu tĩnh lặng và buộc nó trở lại trạng thái vật chất chết ban đầu. Hình tượng Jai phản ánh nỗi sợ về sự vô tri và cái chết tĩnh lặng, mang theo thông điệp về việc trân trọng sự vận động của sự sống và cảnh giác với sự trì trệ của tâm hồn. Dù bị đánh bại, Jai không bao giờ thực sự tan biến mà chỉ nằm im lìm trong hình hài phế tích để chờ đợi thời gian tích tụ đủ năng lượng và trỗi dậy lần nữa.
Jai, hay còn được gọi là Tử Khí Vật, là một thực thể tâm linh kỳ quái sinh ra từ những vật chất vô cơ như đá cuội, rác vụn hay kim loại gỉ bị bỏ lại ở những nơi có âm khí nặng nề trong hàng trăm năm. Khác với những linh hồn thông thường, Jai không phải là một vong hồn trú ngụ mà chính là bản thân vật chất đó tự hình thành nên một loại ý thức giả sau thời gian dài tích tụ tử khí. Thực thể này thường xuất hiện dưới hình dáng một khối vật chất hỗn tạp không cố định, có màu xám xịt của tro tàn hoặc nâu đen của đất chết, và đặc biệt chỉ di chuyển hoặc thay đổi hình dạng khi không có người nhìn trực diện. Sự hiện diện của Jai khiến không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch đáng sợ, đồng thời tỏa ra năng lực lây lan sự tĩnh lặng khiến mọi sinh vật sống trở nên chậm chạp, suy nghĩ ngưng trệ và tay chân nặng trĩu như hóa đá. Nếu ở gần thực thể này quá lâu, nạn nhân có nguy cơ bị đồng hóa vật chất, khiến làn da và hơi thở dần khô cứng thành đá hoặc gỗ mục. Vì không có cảm xúc hay oán hận, Jai hoàn toàn vô hình trước các pháp khí tầm soát linh hồn thông thường và chỉ có thể tồn tại trong môi trường tĩnh tại tuyệt đối. Điểm yếu chí mạng của nó chính là sự hỗn loạn từ âm thanh náo nhiệt, rung động mạnh hoặc sinh khí từ một giọt máu nóng hổi của người sống, những thứ có khả năng phá vỡ kết cấu tĩnh lặng và buộc nó trở lại trạng thái vật chất chết ban đầu. Hình tượng Jai phản ánh nỗi sợ về sự vô tri và cái chết tĩnh lặng, mang theo thông điệp về việc trân trọng sự vận động của sự sống và cảnh giác với sự trì trệ của tâm hồn. Dù bị đánh bại, Jai không bao giờ thực sự tan biến mà chỉ nằm im lìm trong hình hài phế tích để chờ đợi thời gian tích tụ đủ năng lượng và trỗi dậy lần nữa.