Jangin, hay còn gọi là Cự Nhân Thực Đảo, là một thực thể tâm linh khổng lồ cao khoảng 17 mét, được cho là linh hồn của những thợ xây đê đập hoặc thợ đóng tàu đã tử nạn trên biển do công trình của họ bị sóng dữ nhấn chìm. Oán khí tích tụ từ sự thất bại này khiến họ hóa thành những gã khổng lồ với khao khát nuốt chửng các vùng đất cứng để bù đắp cho sự hư vô của biển cả. Jangin hiện thân với thân hình săn chắc như đồng đúc, làn da đen sạm vì muối biển và trên vai thường bám đầy rêu, hàu hay san hô, khiến gã dễ dàng ngụy trang thành một phần của rặng đá ngầm. Đặc điểm đáng sợ nhất của gã là đôi bàn tay thợ thủ công thô ráp có thể bẻ gãy vách đá như cành củi và cái bụng thâm sâu luôn phát ra tiếng ùng ục như sóng vỗ hang đá mỗi khi thực hiện bữa ăn của mình.
Năng lực đặc trưng của Jangin là "đảo thực", gã không chủ động ăn sinh vật sống mà bốc từng mảng lớn đất đá, thảm thực vật của các hòn đảo đưa vào miệng cho đến khi nơi đó biến mất hoàn toàn dưới mặt nước. Mỗi bước đi của gã tạo ra những đợt sóng thần cục bộ nhấn chìm tàu thuyền xung quanh, đồng thời gã có khả năng nín thở lặn sâu dưới đáy biển hàng tháng trời để chờ đợi thời cơ. Jangin thường chỉ xuất hiện tại các hòn đảo biệt lập thiếu vắng tiếng chuông chùa trấn yểm, nhưng gã lại bị xao nhãng bởi những bài hò biển lạc quan của ngư dân hoặc bị xua đuổi bởi ánh sáng từ các ngọn hải đăng. Làn da cứng như đá của gã cũng có thể bị xuyên thủng bởi những vũ khí đúc từ đồng đen nguyên chất. Sự hình thành của Jangin phản ánh nỗi lo âu của cư dân ven biển về hiện tượng xói mòn đất và sự xâm lấn của đại dương, mang theo thông điệp về sự mong manh của nơi chốn và nhắc nhở con người phải bảo vệ môi trường biển. Jangin sẽ chỉ bỏ đi khi hòn đảo trở nên "đắng" nhờ sự đoàn kết của con người, sau đó gã sẽ lặn xuống rãnh biển sâu để ngủ đông cho đến khi tìm thấy một vùng đất bị bỏ rơi khác để bắt đầu lại bữa ăn của mình.
Jangin, hay còn gọi là Cự Nhân Thực Đảo, là một thực thể tâm linh khổng lồ cao khoảng 17 mét, được cho là linh hồn của những thợ xây đê đập hoặc thợ đóng tàu đã tử nạn trên biển do công trình của họ bị sóng dữ nhấn chìm. Oán khí tích tụ từ sự thất bại này khiến họ hóa thành những gã khổng lồ với khao khát nuốt chửng các vùng đất cứng để bù đắp cho sự hư vô của biển cả. Jangin hiện thân với thân hình săn chắc như đồng đúc, làn da đen sạm vì muối biển và trên vai thường bám đầy rêu, hàu hay san hô, khiến gã dễ dàng ngụy trang thành một phần của rặng đá ngầm. Đặc điểm đáng sợ nhất của gã là đôi bàn tay thợ thủ công thô ráp có thể bẻ gãy vách đá như cành củi và cái bụng thâm sâu luôn phát ra tiếng ùng ục như sóng vỗ hang đá mỗi khi thực hiện bữa ăn của mình.
Năng lực đặc trưng của Jangin là "đảo thực", gã không chủ động ăn sinh vật sống mà bốc từng mảng lớn đất đá, thảm thực vật của các hòn đảo đưa vào miệng cho đến khi nơi đó biến mất hoàn toàn dưới mặt nước. Mỗi bước đi của gã tạo ra những đợt sóng thần cục bộ nhấn chìm tàu thuyền xung quanh, đồng thời gã có khả năng nín thở lặn sâu dưới đáy biển hàng tháng trời để chờ đợi thời cơ. Jangin thường chỉ xuất hiện tại các hòn đảo biệt lập thiếu vắng tiếng chuông chùa trấn yểm, nhưng gã lại bị xao nhãng bởi những bài hò biển lạc quan của ngư dân hoặc bị xua đuổi bởi ánh sáng từ các ngọn hải đăng. Làn da cứng như đá của gã cũng có thể bị xuyên thủng bởi những vũ khí đúc từ đồng đen nguyên chất. Sự hình thành của Jangin phản ánh nỗi lo âu của cư dân ven biển về hiện tượng xói mòn đất và sự xâm lấn của đại dương, mang theo thông điệp về sự mong manh của nơi chốn và nhắc nhở con người phải bảo vệ môi trường biển. Jangin sẽ chỉ bỏ đi khi hòn đảo trở nên "đắng" nhờ sự đoàn kết của con người, sau đó gã sẽ lặn xuống rãnh biển sâu để ngủ đông cho đến khi tìm thấy một vùng đất bị bỏ rơi khác để bắt đầu lại bữa ăn của mình.