Sa Tăng (沙僧), còn gọi là Sa Ngộ Tĩnh, là một trong bốn thầy trò trong tiểu thuyết Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân. Ông là đồ đệ thứ ba của Đường Tăng, sau Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới.
Trước khi bị đày xuống trần gian, Sa Tăng vốn là Quyển Liêm Đại Tướng trên thiên đình. Trong một lần làm vỡ lưu ly bảo điện (chén ngọc quý) tại hội Bàn Đào, ông bị Ngọc Hoàng giáng tội, đánh tám trăm roi và đày xuống Lưu Sa Hà. Tại đây, Sa Tăng hóa thành yêu quái, thường xuyên bắt người qua sông ăn thịt để sinh tồn.
Khi Quan Âm Bồ Tát đi tìm người hộ tống Đường Tăng, bà cảm hóa Sa Tăng, đặt pháp danh Ngộ Tĩnh và hứa rằng nếu đi theo thỉnh kinh sẽ chuộc được tội lỗi. Từ đó, ông trở thành người gánh hành lý và bảo vệ Đường Tăng vượt qua muôn vàn hiểm nguy.
So với hai huynh đệ còn lại, Sa Tăng ít nói, điềm đạm và trung hậu. Nếu Tôn Ngộ Không tượng trưng cho trí tuệ linh hoạt, Trư Bát Giới tượng trưng cho dục vọng và bản năng, thì Sa Tăng đại diện cho sự nhẫn nại và cần mẫn. Ông ít khi tranh công, luôn âm thầm chịu đựng gian khổ, giữ vững kỷ luật và lòng trung thành.
Sau khi hoàn thành hành trình sang Tây Trúc thỉnh kinh, Sa Tăng được phong làm Kim Thân La Hán.
Sa Tăng vì thế là biểu tượng của sự bền bỉ và kiên định trên con đường tu hành – không hào nhoáng, không bốc đồng, nhưng chính nhờ sự lặng lẽ ấy mà hành trình mới có thể trọn vẹn.