Shumbha đã ra lệnh cho Dhumralochana dẫn đầu đội quân gồm 60.000 binh sĩ Asura — một lực lượng khổng lồ theo tiêu chuẩn bất kỳ cuộc chiến nào — tiến đến núi Himalaya, bắt sống Nữ thần Durga và áp giải về cung điện. Nếu Ngài kháng cự, Dhumralochana được phép dùng vũ lực. Ngài tự tin dẫn đại quân tiến lên với kỳ vọng rằng trước một đội quân như vậy, dù là thần thánh cũng phải khuất phục. Cảnh tượng khi Dhumralochana đối mặt với Durga — một nữ thần đứng một mình trên núi tuyết với nụ cười bình thản — hẳn đã khiến ông ta tưởng rằng nhiệm vụ này đơn giản đến mức kỳ lạ.
Điều không ai trong đội quân của Dhumralochana lường trước là Nữ thần Durga không chiến đấu theo cách thông thường. Khi Dhumralochana xông vào tấn công trực tiếp, Durga đã phát ra một âm thanh thiêng liêng — tiếng hét "Hum" (còn gọi là Humkara) từ cổ họng Ngài. Chỉ một tiếng hét đó đã đủ để thiêu rụi Dhumralochana thành tro bụi ngay lập tức, minh chứng cho quyền năng áp đảo của âm thanh thần thánh trước sức mạnh quân sự. Đội quân 60.000 binh sĩ còn lại, khi chứng kiến tướng của mình bị thiêu rụi chỉ bằng một tiếng hét, đã bị con sư tử của Durga và chính Nữ thần tiêu diệt trong trận chiến ngắn ngủi tiếp theo.
Câu chuyện về Dhumralochana và trận chiến chớp nhoáng của ông ta là một trong những đoạn ngắn nhất nhưng súc tích nhất trong Devi Mahatmyam. Ý nghĩa triết học của nó nằm ở sức mạnh của âm thanh thiêng liêng (Nada Brahman) — quan niệm rằng vũ trụ được tạo ra và có thể bị phá hủy bởi âm thanh nguyên sơ. Trong truyền thống Tantric, âm tiết "Hum" (Hūṃ) là một trong những Bija Mantra (hạt giống âm thanh) mạnh nhất, đại diện cho năng lượng Vajra — kim cương bất hoại có thể tiêu diệt mọi thứ. Dhumralochana, với đôi mắt đầy khói che khuất tầm nhìn thực tại, không thể nhìn thấy bản chất thực sự của Durga cho đến khi âm thanh đó vang lên và không còn gì để nhìn thấy nữa.
.jpg)