Giai thoại sử thi về Munda bắt đầu khi ngài cùng Chanda vô tình chứng kiến vẻ đẹp rực rỡ của Nữ thần Kaushiki đang tọa thiền trên đỉnh Himalaya.
Cuộc đối đầu cuối cùng của Munda diễn ra sau khi tướng quân Dhumralochana bị tiêu diệt. Shumbha đã ra lệnh cho Chanda và Munda dẫn đầu một quân đoàn khổng lồ với "bốn loại binh chủng" (xe chiến, voi, ngựa và bộ binh) để bắt sống Nữ thần. Khi chứng kiến quân đoàn quỷ bao vây núi Kailash, Nữ thần Ambika đã phẫn nộ đến mức vầng trán Ngài đen kịt lại. Từ nếp nhăn nộ khí ấy, Nữ thần Kali đã hiện thân với hình hài kinh hoàng: làn da xanh đen khô héo, đôi mắt trũng sâu đỏ rực và lưỡi thè dài đầy máu. Munda đã chứng kiến Kali nuốt chửng toàn bộ voi chiến và xe ngựa vào cái miệng khổng lồ của mình. Sau khi thấy anh trai Chanda bị chém đầu, Munda đã liều chết lao vào tấn công bằng hàng ngàn đĩa mài (Discus), nhưng tất cả đều bị Kali nuốt trọn như những vầng thái dương lặn vào mây đen. Cuối cùng, Kali đã túm lấy Munda và dùng thanh gươm vĩ đại chặt đứt đầu ngài ngay trên chiến trường hỗn loạn.
Về phương diện di sản tâm linh, cái chết của Munda mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Khi Nữ thần Kali mang đầu của Chanda và Munda dâng lên Nữ thần Ambika như "hai con vật hiến tế", Ambika đã ban cho Ngài danh hiệu Chamunda (sự kết hợp giữa Chanda và Munda). Danh hiệu này vinh danh quyền năng của ý thức trong việc tiêu diệt cả hai thái cực của bản ngã: sự truy cầu điên cuồng (Chanda) và sự ẩn ức, trì trệ (Munda). Trong nghệ thuật điêu khắc và mật tông, hình ảnh Nữ thần Chamunda tay cầm chiếc đầu của Munda là một lời nhắc nhở sử thi rằng: chỉ khi những khuynh hướng tiêu cực sâu thẳm nhất trong tâm thức bị "chặt đứt" bởi thanh gươm trí tuệ, hành giả mới có thể đạt đến sự giải thoát và an lạc thực thụ.
